“Cảm ơn người lớn” - Trở về những ký ức tuổi thơ

  • 12/05/2022
  • 205

Giới thiệu sách “Cảm ơn người lớn”

Nguyễn Nhật Ánh sinh năm 1955, là một nhà văn Việt Nam nổi tiếng với nhiều tác phẩm văn học dành cho tuổi thơ, tuổi mới lớn với hơn 100 tác phẩm các thể loại, đạt được nhiều giải thưởng trong nước. Tên tuổi của ông gắn liền với các tác phẩm làm say lòng độc giả bao thế hệ như Mắt biếc, Cô gái đến từ hôm qua, Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh, Đi qua hoa cúc, Ngồi khóc trên cây,… một số tác phẩm đã được chuyển thể thành phim và nhận được phản hồi tích cực.

“Tôi viết cuốn sách này không dành cho trẻ em. Tôi viết cho những ai từng là trẻ em”

Đây là lời nhắn nhủ của tác giả khi viết nên cuốn sách này, cũng khái quát nên nội dung câu chuyện bên trong. Vỏn vẹn 264 trang và 19 chương, tác giả đã đưa ta đến câu chuyện về bộ tứ cu Mùi, cái Tủn, Tí Sún và Hải cò từ lúc còn nhỏ, xen lẫn những câu chuyện ngắn về họ lúc đã ngũ tuần. Bằng góc nhìn của chính cu Mùi, tác giả đã làm sống lại tuổi thơ của bao đứa trẻ với những trò nghịch ngợm ngây thơ, có chút tai quái, như vì muốn bay lên mà tự tạo ra đôi cánh rồi tập bay, những lúc chơi trò chơi vợ chồng, làm vua,…Nhưng chất chứa trong đó là những chiêm nghiệm, trăn trở khi các câu chuyện quá khứ được đan xen với hiện tại, khi mà trẻ con không còn là trẻ con nữa, mà phải bước qua nấc thang thời gian để trở thành người lớn và phải tự thốt lên rằng “Ôi bạo chúa thời gian”.

Từ chương 1 đến chương 6 là vài mẩu chuyện nhỏ trong sinh hoạt hằng ngày của bộ tứ, tiến tới chương 7, không gian trong truyện đã được mở rộng khi bọn trẻ quyết định vẽ nên bản đồ của chính thị trấn mình sinh sống. Nhờ đó mà có thêm các nhân vật như ông Hiên mở tiệm sửa xe có 2 người con trai tên Sỏi và Hiệp còi nhưng cậu bé phải nghỉ học vì nhà nghèo, con Lý nhà bán nước mắm lẻ, bà Ngát mở tiệm may có con gái là chị Chiêu,…tiếp nối thêm cho câu chuyện trong sách các câu chuyện đời hài hước có, ngậm ngùi có nhưng vẫn đong đầy yêu thương.

Trẻ con thật đáng yêu bởi chúng có trí tưởng tượng phong phú và không ngại biến những mơ ước ấy thành sự thật, từ việc muốn mình bay như chim, hay cùng nhau vẽ truyện tranh để giúp đỡ cho một người bạn có thể cắp sách đến trường . Chúng có thể nghĩ đến mọi thứ trừ cái chết, vì cái chết đối với chúng đang xa tít mù, chẳng có liên quan gì đến mình cả, nên hay bày trò nghịch dại cốt thỏa niềm vui.

Người lớn vẫn hay nhắc đến tiền bạc mỗi khi thấy con mình đang bày trò gì đó, điều này trong suy nghĩ của mọi đứa trẻ lúc ấy là thấy người lớn thật kì quặc, vì đâu phải con người ta làm chuyện nào cũng vì tiền. Nhưng sau này khi lớn lên, cu Mùi nhận ra rằng đó chỉ là thói quen của người lớn, vì một khi trưởng thành rồi thì con người ta lại có quá nhiều điều phải lo toan. Chính cậu cũng nghĩ rằng điều đáng kể nhất mà người lớn đóng góp cho cuộc đời chính là tạo ra trẻ con một cách hồn nhiên, sau đó che chở, bảo vệ để chúng có thể có một tuổi thơ tươi đẹp như vậy.

Đọc “Cảm ơn người lớn”, bạn đọc sẽ cảm nhận được sự gần gũi trong từng câu văn, qua đó làm sống lại những ký ức về tuổi thơ đẹp đẽ của chính mình.

Vạn Ngọc